Nếu quả thật Giáo Hội “thực hiện cuộc lữ hành giữa những cơn bách hại do thế gian gây ra và trong niềm an ủi do Thiên Chúa ban tặng”, điều đã thực sự xảy ra trong hai mươi thế kỷ lịch sử Giáo Hội và trong cả hai giai đoạn hiện diện của anh em Phan sinh trên đất Việt, thì chúng tôi tin, nghĩa là thấy bằng cách nhìn trong ánh sáng đức tin, rằng: một liều lượng bách hại và nghèo khó nào đó do Thiên Chúa ấn định phải được kể như ân huệ của Ngài gửi đến nhằm mưu ích cho chính Giáo Hội (x. hiến chế Vui Mừng và Hy Vọng, số 44), trước tiên vì hoàn cảnh đó tạo sự tỉnh táo cho Dân Chúa để cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ…(x. Mc 14,38) – mà cám dỗ thì luôn đa dạng và mãnh liệt: giàu có, hưởng thụ, danh vọng, quyền lực…,v.v….; và tỉnh táo để dấn thân xây dựng những giá trị cơ bản của Phúc Âm là Công lý, Hoà bình, tôn trọng Sự thật và Nhân phẩm...; còn đối với anh em Phan sinh, ân huệ ấy tạo nên thứ đất mùn màu nâu được chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận dấu ấn đặc thù của đoàn sủng Phan sinh là sống thân phận lữ hành trong tinh thần hèn mọn. Đó là con đường thánh Phanxicô đã chọn – mà thực ra chính Chúa Kitô đã chọn trước ngài -- để làm máng chuyển phúc lành và niềm an ủi của Thiên Chúa, Chúa tể của Lịch sử, đến cho Giáo Hội và thế giới.
Phi Khanh Vương Đình Khởi, ofm
Học Viện Phanxicô Thủ Đức ngày 09-09-09
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét